Du học về nước – người lạ lạc lối trên chính quê hương

Thảo luận trong 'Du học sinh Việt'

  1. 2,954
    3
    38
    Jenny.de
    Offline

    Jenny.de Active Member

    Tham gia ngày:
    20/8/17
    Giữa phố xá đông đúc của Hà Nội, một lần nữa tôi lại thấy mình lạc lõng. Tôi như vô hình giữa phố, người người qua lại một cách hối hả, tất bật nhưng chẳng ai đủ kiên nhẫn để dừng lại, dù chỉ để tặng tôi một nụ cười.

    [​IMG]

    Tôi vẫn hồi tưởng về một Hà Nội đông đúc, chật chội nhưng đủ để chứa đựng cho một con người bé nhỏ như tôi, nhưng Hà Nội bây giờ đã không còn chỗ cho tôi nữa.

    Những ngày đầu sang Anh du học, nỗi nhớ nhà lúc nào cũng thường trực, nó xâm chiếm lấy tôi, bào mòn thân thể tôi, nhớ bạn bè, nhớ những món ăn Việt Nam quen thuộc, nhớ những con phố hàng cây, nhớ đến cả phiến đá vỉa hè.

    Sau những năm lăn lộn, cày cuốc nơi xứ người, cuối cùng đã đến ngày tôi được trở về. Tôi cứ nghĩ đến viễn cảnh được sà vào lòng mẹ, được âu yếm, vuốt ve, được thưởng thức những món ăn ngoại nấu. Rồi lại được cùng mấy đứa bạn thân lân la khắp các quán ăn vặt của Hà Nội. Chỉ nghĩ đến thôi là tim tôi đã đập loạn một nhịp cả rồi.

    Thế nhưng, có lẽ chạm đến hiện thực mới thấy nó khắc nghiệt đến mức nào. Ngày về cuối cùng đã đến. Tôi mừng mừng tủi tủi gặp lại gia đình ở sân bay. Tôi đang tận hưởng niềm hạnh phúc trên đường về nhà thì bất chợt nghe mọi người phàn nàn về giao thông ở Hà Nội, đường sá xuống cấp, con người thờ ơ, dửng dưng với nhau, môi trường ô nhiễm, thức ăn độc hại…“Sống bên nước ngoài là sướng nhất đấy, tiên tiến, văn minh, hiện đại”, bác tôi lớn tiếng nói. Tôi đắng họng, chẳng biết nói thế nào để mọi người hiểu về cuộc sống của tôi nơi xứ người.

    Có lẽ họ đã quen với những tin tức về một cuộc sống xa hoa nơi xứ người, chứ không một ai biết về một cuộc sống rất khác mà tôi đã phải trải qua. Để đủ tiền trang trải cho việc học đắt đỏ ở Anh, tôi vừa đi học vừa đi làm thêm hai việc cùng một lúc. Một công việc chạy bàn tại một nhà hàng người Việt và một việc làm trợ lý nghiên cứu dự án cho giáo sư. Thời gian còn lại tôi lao đầu vào học, làm bài tập, viết nghiên cứu, thi cử. Cuộc sống của tôi lúc nào cũng quay cuồng không phút nghỉ ngơi. Có những hôm đi từ thư viện về đã bốn giờ sáng.

    [​IMG]

    Những đêm mùa đông rét buốt, một mình tôi lê chân trên đoạn đường dài vắng vẻ. Có những lúc hết tiền, bữa ăn chỉ là mảnh bánh mì nhỏ, hay bát mì tôm úp vội. Lại nhớ đến bữa cơm ấm cúng của gia đình mà ứa nước mắt. Tất cả những điều này, liệu có ai thấu?

    Ngoài sự thiếu thốn về vật chất, những thiếu thốn về tinh thần, sự cô đơn, lạc lõng trong một xã hội mới, cảm giác tủi thân vì không ai quan tâm đến mình, không tìm được người để chia sẻ luôn đè nặng trái tim tôi. Biết bao nhiêu lần tôi đã có ý muốn bỏ cuộc.

    Trở về Việt Nam, tưởng chừng tôi lại có tất cả, một công việc lương cao, một ngôi nhà ấm cúng với những bữa cơm ngon lành chờ sẵn ở nhà với những ngày thảnh thơi đi du lịch, bát phố với bạn bè.

    Đó chỉ là suy nghĩ của tôi. Còn…

    Qua một vài năm những người bạn tưởng chừng rất đỗi thân quen, dường như cũng đã có một “bức tường ngăn cách” giữa chúng tôi. Chúng tôi không còn những điểm chung, không còn hay trò chuyện, tâm sự mỗi đêm như hồi trước. Mỗi người quay cuồng trong một guồng quay riêng. Và cứ thế, cái guồng quay ấy càng ngày càng đẩy chúng tôi xa rời nhau. Những cuộc gặp gỡ, nói chuyện chỉ là vài lời hỏi thăm xã giao.

    Con phố này tôi từng nhiều lần đi cùng người bạn thân. Có hôm trời mưa hai đứa phải đứng trú dưới hiên nhà, vừa đứng vừa cười rúc rích. Giờ người bạn thân đã có người yêu nên chẳng có thời gian để gặp tôi. Tôi đứng một mình dưới hiên ngôi nhà xưa, trời không mưa mà nước mắt cứ ứa ra.

    Những nếp sống như ở nước ngoài mọi người thường xuyên nói “Xin lỗi/ Cảm ơn”; hay việc xếp hàng, dừng xe đúng vạch quy định…, có lẽ giờ quá “xa xỉ”. Nếu tôi có phàn nàn với người xung quanh thì họ lại cho rằng tôi tỏ vẻ, kênh kiệu vì có thời gian sống ở nước ngoài.

    Vậy là trong suốt thời gian ngắn ngủi ở Việt Nam, tôi chỉ còn biết một mình lang thang trên những con phố. Cố gắng tìm lại những kỷ niệm xưa mà sao thấy xa vời quá. Khi ở Anh, tôi lúc nào cũng thấy cô đơn, lạc lõng, thấy mình không thuộc về nơi đó. Giờ đây, giữa phố xá đông đúc của Hà Nội, một lần nữa tôi lại thấy mình lạc lõng. Người người đi trên phố một cách hối hả, tất bật, chẳng ai đủ kiên nhẫn để dừng lại, dù chỉ để tặng tôi một nụ cười.

    Tôi chẳng biết mình đang tìm kiếm điều gì? Cố gắng vớt vát những gì đã thuộc về quá khứ chăng? Dù quá khứ ấy chưa xa lắm, mới chỉ một vài năm thôi mà mọi thứ dường như đã thay đổi quá nhanh. Phố xá được xây mới hàng loạt, hàng cây cũ bị chặt đi để lấy chỗ xây tàu điện, những hầm đường bộ, cầu vượt, khu chung cư mới thi nhau mọc lên. Đến cả cái quán ruột tôi hay ngồi ăn vỉa hè giờ cũng không còn nữa.

    [​IMG]

    Tôi thấy mình xa lạ ngay trong chính thành phố tưởng như đã thuộc về mình.

    quehuong.net

    Trung tâm tư vấn du học Đức và Đào tạo tiếng Đức DHD Zentrum
    Địa chỉ: Số 16 Ngõ 432 Đội Cấn, Hà Nội
    Hotline: 0947.53.58.58 ( Mr. Hạnh )
    Website: duhocduc.org - dhd.vn
    Fanpage: facebook.com/sinhvienduc
    Group: facebook.com/groups/dhd.vn
     
: dhs

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.